Hôn nhân gia đình đầy sóng gió vì sự ngoại tình của người chồng

Hôn nhân gia đình đầy sóng gió vì sự ngoại tình của người chồng

Sóng gió hôn nhân gia đình

Tôi là trai trẻ, cưới vợ ở cái tuổi 25 cũng khá trẻ. Vợ tôi hơn tôi 2 tuổi. Tôi cưới cô ấy cũng phần vì tiền mà thôi. Đối với đàn ông, không có tình cảm vẫn có thể sống cạnh nhau bình thường, vẫn có thể giả vờ quan tâm và làm hài lòng phụ nữ. Đó mới là điểm mạnh của những người không thật lòng như tôi.

Lấy vợ rồi lên làm giám sát những cửa hàng thời trang mà vợ mở ra, công việc của tôi chẳng có gì nhiều cả, thậm chí còn quá sướng để có được mức lương cao chót vót như thế. Cũng chính vì vậy mà tôi thích gì thì có nấy, muốn đi đâu thì đi, chưa bao giờ bận tâm tới tiền.

Vợ tôi rất giỏi, từ 2 bàn tay trắng gầy dựng nên sự nghiệp như ngày hôm nay, cô ấy nhìn bề ngoài rất mạnh mẽ nhưng trong lòng vô cùng yếu mềm, cô ấy cần một người để dựa vào và làm nũng, tôi biết vậy nên hết lòng chiều cô ấy để cô ấy vui.

Hôn nhân gia đình đầy sóng gió vì sự ngoại tình của người chồng

Yêu thương không phải sự dễ giải

Chuyện chắc sẽ chẳng có gì phải mệt mỏi nếu như không phải hôm ấy tôi tình cờ đến cửa hàng của vợ sớm và nhìn thấy một cô sinh viên nhỏ bé, ngây thơ trong sáng, lại vô cùng xinh đẹp đang cúi đầu chào tôi.

Tim tôi đập thình thịch không cách nào điều khiển được. Nhìn cô bé ấy thôi làm tôi như muốn có được cô ấy, thế là hứa với lòng bằng mọi giá sẽ có được cô ấy.

Thế là tôi ngày nào cũng đến cửa hàng đó, chuyện đụng chạm  quá mức thân mật cũng đến, rồi bờ môi mềm mại của cô ấy cũng thuộc về tôi, rồi cả cơ thể xinh đẹp ấy cũng nằm trọn trong vòng tay ôm ấp của tôi.

Chúng tôi bắt đầu qua lại sau mỗi giờ tan làm, cô ấy biết tôi đã có vợ những vẫn dẫn thân đi theo tôi. Tôi thì dĩ nhiên không quá bận tâm đến vợ, đàn ông mấy ai không ngoại tình cơ chứ? Nếu có chắc cũng là vì chưa bị phát hiện mà thôi.

Tôi vẫn ngọt ngào mỗi khi về nhà với vợ, vẫn tình tứ âu yếm để cô ấy vui. Tôi cũng muốn để cô ấy vui vẻ để bản thân dễ quan hệ với người ngoài hơn, chắc vợ sẽ không sinh nghi ngờ gì tôi đâu.

Ngoại tình lén lúc cũng đến ngày phát hiện

Nào ngờ, hôm ấy khi đang cùng bạn gái trong khách sạn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi tưởng nhân viên báo có chuyện gì nên quên để ý mà mở cửa ngay, cánh cửa vừa mở ra, vợ tôi đứng im 1 góc nhìn tôi, cô ấy không nói gì chỉ cười khẩy rồi quay đi.

Tôi vội vợ lấy cái áo rồi chạy theo cô ấy. Vừa về đến nhà, tôi thấy cô ấy không nói gì chỉ lẳng lặng đẩy vali đồ ra ngoài. Tôi cố gắng xin lỗi và mong cô ấy tha thứ, nhưng nhìn khuôn mặt mỏi mệt lẫn thất vọng của vợ làm tôi nói không ra lời.

Vậy là cô ấy đi, trên bàn còn để lại tờ đơn li hôn giữa muôn vàn những hình chụp của tôi với cô gái khác. Phụ nữ đôi khi mạnh mẽ quá sẽ khiến đàn ông khiếp sợ, tốt nhất hãy để người phụ nữ của mình chìm trong hạnh phúc để luôn luôn yếu mềm, chỉ có như vậy, cô ấy mới cần bạn mà thôi.

Tôi gọi điện thoại cho em nhưng không được, cố tìm em nhưng thất bại. Tôi tìm đến người bạn thân của em để hỏi chuyện, ban đầu cô ấy không chịu nói gì với tôi, nhưng thấy tôi cứ hết lòng xin cô ấy nên mới chịu nói.

Chuyện là, lần ấy cô vô tình đi ngang qua cửa hàng thì thấy tôi đang hôn cô nhân viên. Em là phụ nữ nên chẳng cần nói gì cũng tự hiểu vấn đề liền tức tối về nhà khóc cả buổi mà tôi không biết.

Gia đình đỗ vỡ vì sự ham muốn của lạ

Em tranh thủ lúc tôi không để ý để cố tình tìm tin nhắn của tôi, em cũng phát hiện ra vài điều mà tôi đã che dấu. Thế là em liên hệ với thám tử điều tra để tìm mọi bằng chứng ngoại tình của tôi.

Thì ra những tấm hình trên bàn đều là do thám tử chụp và gửi cho em, cả địa chỉ khách sạn cũng là họ cung cấp. Còn điều tra được thêm gì nữa tôi cũng không rõ, chỉ biết là như thế là đủ để tôi mất vợ mình rồi.

Tôi ngày nào cũng tìm vợ, nhưng ngay cả điện thoại cô ấy cũng không hề nghe dù chỉ 1 lần. Chắc cô ấy sẽ chẳng thể nào tha thứ cho tôi được đâu, tôi nhẫn tâm dối lừa cô ấy như thế cơ mà.

Chờ đợi cô ấy quay về chỉ để cầu xin tha thứ, tự nhiên tôi thấy rất nhớ mùi tóc của vợ, nhớ nụ cười và ánh mắt đầy yêu thương, tôi nhớ đến độ không hiểu sao mình lại nhớ, không lẽ mất đi rồi người ta mới trân trọng sao?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *